Cảm xúc

“Em không ngưỡng mộ anh Khoa như một thần tượng hay như một vị thánh nào xa xôi. Em ngưỡng mộ anh vì ý chí và nghị lực mạnh mẽ. Có những câu chuyện, nếu em là anh Khoa chắc em đã chọn biện pháp an toàn hơn. Ví dụ, em có thể đã chọn ở lại Singapore, an phận với công việc và thu nhập của mình. Sau công việc hàng ngày, sẽ đi gặp bạn bè và tâng bốc bản thân vì mình có vị trí, thu nhập hơn nhiều người. Hoặc là em đã chọn dừng ước mơ nếu xây dựng được TGM như hiện nay và cho phép mình hưởng thụ cuộc sống. Em thực sự bất ngờ khi đọc đến đoạn cuối của quyển sách. Đó không phải là kết thúc mà là mở ra một khởi đầu mới với một dự án táo bạo. Quyển sách này xin cho phép em gọi nó là cuốn nhật ký của Trần Đăng Khoa, không phải là một cuốn sách dạy kỹ năng sống. Nó khác với những cuốn sách khác, không chỉ đưa ra những lời khuyên lý thuyết, nó là một sự chia sẻ đầy tâm huyết của tác giả. Đặc biệt hơn nữa, nó là một mong muốn của tác giả được đồng hành, được cùng các độc giả của mình chung tay hành động thực sự vì một sứ mệnh có ý nghĩa.

Còn rất nhiều cảm xúc khác mà ngay bây giờ em không thể dùng ngôn từ nào để diễn đạt được. Anh đã mở đầu và kết thúc cuốn sách của mình bằng lời cám ơn. Vậy thì xin cho em được phép kết thúc lời cảm nhận này bằng 2 từ “cám ơn” anh vì đã chia sẻ câu chuyện của mình. Em gọi đây là cuốn sách của người Việt Nam vì nó thực sự chỉ dành cho người Việt Nam, đặc biệt là thế hệ trẻ, những chủ nhân tương lai của đất nước, hãy sống và khát vọng.”